Thursday, March 29, 2007

Loi hen uoc

Mot cau chuyen tinh that cam dong qua:

Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.

Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.

Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ vì cùng trong một hoàn cảnh nên dù chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đã có cảm giác quen thuộc như hai người bạn đã quen từ lâu.

Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc rồi chiều xuống ngắm cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập hạnh phúc và hy vọng, họ không còn cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống nữa...

Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh tình của họ đã trở nên rất nguy kịch, không còn khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ còn đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về cho gia đình.

Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn viết thư cho nhau để duy trì liên lạc.

Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần kề. Họ nhìn vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...

Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề vơi cạn. Từng dòng từng chữ đối với họ đáng quý biết chừng nào, họ động viên nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai, những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...

Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh tình của cô gái trong phút chốc trở nên nguy kịch, và cô đã lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng cô vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện:

"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hãy đừng sợ nhé! Hãy đừng lo lắng, đừng sợ hãi! Bởi vì vẫn còn có anh luôn ở bên em, vẫn còn rất nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những chặng đường khó khăn này. Hãy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên đường, chúng mình sẽ không bao giờ xa rời...".

Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô òa khóc. Bà biết cô đã ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đã dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".

Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con. Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này thì con đã đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đã có một lời hẹn ước với một người con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hãy thay con tiếp tục gửi những lá thư này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh ấy biết con còn khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ còn tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống...".

Nhìn những dòng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đã theo địa chỉ trên lá thư tìm đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nhìn tấm ảnh đó đứng bất động tê dại.

Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để lại, nó đã mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó còn có một người con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi một bức thư đi cho cô gái đó...".

Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở òa khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào lòng, nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như đúng lời hẹn ước...".

Wednesday, March 28, 2007

Welcome!

Dọn nhà mới roài, bi giờ đang ngâm cứu cách chuyển từ 360 qua bên này nà

Ngau hung

Một ngày lang thang trên mạng, chẳng biết viết gì, buồn, híc híc.
Ước gì có một người để ngồi nói chuyện với mình nhỉ. Hừ nhưng mà cho dù có cũng chẳng biết nói gì nữa (thiệt khùng quá!!)
Một ngày lang thang trong thành phố, lên sàn, xong rồi, ra, lười về nhà, lại tiếp tục lang thang... muốn tìm nhà đứa nào để ghé nhưng cũng chẳng biết ghé đứa nào (có mấy đứa bạn ghé riết nhẵn mặt rồi, chẳng dám làm phiền nữa). Trời, bây giờ mình phải làm gì đây???

Có ai cần tôi giúp gì không, rất sẳn sàng, nhưng tới hết tuần sau là tui hết rãnh rồi đó nghe, hì hì, nhờ gì thì lẹ lên nghe!

Friday, March 23, 2007

Dương gia tướng - một bộ phim hay!

Hổm rày thất nghiệp ở nhà, rảnh rỗi, xem một phim trên HTV7 hay ghê!

Trưa nào cũng đón xem. Lâu lắm rồi mình mới xem một bộ phim cổ trang hay đến như vậy!

Bộ phim kể về dòng họ Dương gia, nhân vật trung tâm là nguyên soái tướng quân Dương Nghiệp, Xà Thái Hoa - vợ Dương Nghiệp, cùng 8 người con. Phim này cả về diễn xuất lẫn tình tiết đều rất đạt, dù còn vài "hạt sạn" không đáng kể.

Thứ sáu đã chiếu tập cuối rồi. Xem xong phim công nhận thật cảm phục Dương gia tướng. Cái cảm giác trong từng tập phim mình không thể nào diễn tả hết được. Khâm phục nhất là Xà Thái Hoa. Công nhận người đàn bà này thật mạnh mẽ. Nhìn cảnh bà đón cảnh chồng con chết từ chiến trường trở về (Dương Nghiệp cùng với 4 người con đã hi sinh trong trận chiến với quân Liêu) khó ai cầm được nước mắt (mai mà mình còn cầm lòng được, he he ), nhưng tuyệt nhiên bà này kô rơi một giọt nước mắt. Sau đó bà còn huấn luyện võ công cho các con dâu của mình để ra chiến trường luôn mới ác chớ. Còn Dương Nghiệp cùng các con thì khỏi chê, chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, khi chết còn làm cho quân giặc sợ nữa nói chi là!

Nhưng mình xem xong có những thắc mắc khó mà giải thích được. Đó là sự trung thành quá sức của Dương gia tướng. Khi Nguyên soái bị quân Liêu dùng kế hãm hại, bị dồn vào đường cùng. Nhưng tên "hôn quân" vẫn nghe lời "sàm tấu" của tên thừa tướng Phan Nhân Mỹ mà không cho quân tiếp viện. Vậy mà Dương Nghiệp vẫn một mực trung thành, không chịu đầu hàng mà vẫn khăng khăng cho rằng nhà vua đang cho quân chi viện tới. Sau đó còn tuẫn tiết để giữ vững khí tiết với quân địch. Đúng là hơi khó tin! Còn một chi tiết nữa là Ngũ lang, con thứ năm của Dương Nghiệp. Người này là một chiến tướng, đã lập rất nhiều công to, rất được Dương Nghiệp tin tưởng. Trong một trận chiến nguy hiểm, Dương Nghiệp đã yêu cầu Ngũ lang ở lại để bảo vệ nhà vua. Sau đó Dương Nghiệp và các anh của Ngũ lang đã hi sinh. Ngũ lang sau đó đã vô cùng ân hận vì không được "cùng sống cùng chết" với phụ thân và các ca ca của mình. Cuối cùng đã quyết định xuất gia đi tu, bỏ lại người vợ mới cưới vô cùng đau khổ. Mình thấy thật tức cười cho cái anh chàng này!! Anh đã phụ lòng người cha. Họ đã hy sinh thì anh càng phải chiến đấu chứ sao lại làm một cái chuyện nực cười đến thế. Thật là khí phách người xưa! Đúng là có khác!!

Nhưng phải nói là bộ phim khá hay!

Tuesday, March 20, 2007

Con gái Sài Gòn và nắng Sài Gòn!




Nếu Hà Nội có những cơn heo may chớm lạnh, có mùa đông xao xác lá, thì Sài Gòn nơi em ở đang mùa hè, mùa có một thứ mà anh đi phải nhớ nhiều đó là nắng. Nắng rất vàng, rất chín; có lẽ còn chín hơn độ Hàn Mặc Tử viết Mùa xuân chín.

Nắng Sài Gòn như là thứ nắng thủy tinh trong nhạc Trịnh. Màu vàng tinh khiết nhìn chói mắt, rực rỡ và kiêu sa như cô gái mới lớn hồn nhiên nhưng bướng bỉnh.

Tôi yêu em từ ngày biết nắng Sài Gòn, một người con trai đất Bắc tưởng không chịu nổi cái nắng của miền Nam ấy. Ba năm quen nhau và một lần gặp gỡ. Ga Sài Gòn hôm ấy nắng sớm tưởng vụn vỡ khi tôi và em giáp mặt lần đầu. Em không đẹp nhưng trong trẻo như nắng. Sài Gòn tháng ba, nắng đã rải đều trên khắp những con phố mà tôi cùng em đi. Nắng nghịch ngợm vỡ òa trong trái tim tôi...

Em bảo: “Con gái Sài Gòn cũng như nắng Sài Gòn vậy, cứ đi đi rồi sẽ say đấy”. “Gọi nắng trên vai em gầy...”, tôi nhẩm hát và cảm nhận nắng Sài Gòn nồng ấm đang say lòng mình...

(Tuổi Trẻ online, 18/3/2007)

Saturday, March 17, 2007

Yêu thương không bao giờ muộn!

Nhân đọc một bài trên báo Tuổi trẻ, post lên cùng chia sẻ với mọi người:

Người mẹ của bạn Phùng Thị Như Ngọc đã ứa nước mắt xúc động khi bất ngờ nhận được những dòng chữ tâm tình của con gái.

Không chỉ người mẹ của Như Ngọc, nhiều bà mẹ có con học lớp 11PT3 và lớp 11 chuyên sử Trường THPT chuyên Nguyễn Huệ (Hà Tây) cũng đã nhận được thư con với những dòng tình cảm yêu thương như thế.

“Tôi chỉ muốn các em nói ra những tình cảm thật lòng với người mẹ của mình. Tôi cũng nói cho các em biết điều này không chỉ có ý nghĩa với mẹ, mà còn thể hiện ơn nghĩa sinh thành” - cô Thúy Anh - giáo viên bộ môn tiếng Anh của lớp 11PT3, và 11 chuyên sử, tâm sự. Vậy là một tiết học của hai lớp trên trong một buổi chiều được cô Thúy Anh dành cho học trò mình suy nghĩ, viết về “những tình cảm, kỷ niệm đáng nhớ nhất của em với mẹ”.

Ngay buổi tối hôm đó, cô Thúy Anh là người khóc đầu tiên khi đọc những dòng chữ học trò mình viết. Làm sao không xúc động được khi HS của mình có thể viết: “... Mẹ không phải là một cô giáo, một bác sĩ, một công nhân viên chức như bao bà mẹ khác. Mẹ của con là một nông dân chân lấm tay bùn, mẹ thô ráp và chẳng quen nói những lời yêu thương. Nhưng con vẫn biết mẹ yêu con nhất trên thế giới này”.

Khi đọc đến bức thư của HS Hoàng Mai Phương, lớp 11 chuyên sử, cô cũng hiểu tại sao đôi mắt của em lúc nào cũng buồn và dường như chỉ chực khóc: “Mẹ. Bố mất sớm từ lúc con học lớp 7. Ngày ấy con còn rất nhỏ nhưng con vẫn biết mẹ đau đớn từng nào... Ngày nào con và em cũng ngồi cửa đợi mẹ đi làm đồng về. Có khi 8g tối mẹ mới về làm chúng con lo lại mất mẹ... Giá như con lớn hơn một chút...”. Ngay lập tức cô Thúy Anh nghĩ rằng những người mẹ sẽ rất vui khi đọc được những dòng chữ yêu thương này của con mình. Những tâm tình ấy cô nghĩ sẽ không bao giờ muộn. Thế là cô cẩn thận ghi địa chỉ nhà từng em gửi đi...

Những dòng chữ lúc non nớt, lúc già dặn nhưng đều giống nhau đến kỳ lạ về sự chân thành của người con gửi đến mẹ. Hơn thế, hẳn nó khiến nhiều người mẹ suy nghĩ. Thư của em H.T. lớp 11 PT3: “Mẹ đã phải dành nhiều thời gian với cuộc sống mà có lúc mẹ sao nhãng gia đình và ít chăm sóc chúng con. Nhưng mẹ yên tâm, chúng con không trách mẹ đâu. Đừng bao giờ rời xa chúng con, mẹ nhá!”.

Có bức thư nhắc lại những kỷ niệm hết sức ngây thơ nhưng tràn đầy yêu thương với người mẹ: “Con thật hạnh phúc khi tặng mẹ món quà năm lớp 5. Để mua được chiếc khăn tặng mẹ, con đã nhịn ăn sáng cả tháng trời. Nhưng chẳng thấm vào đâu so với mẹ, mẹ nhỉ! Để nuôi con, mẹ chắc đã phải nhịn nhiều hơn thế”.

Chị Cao Thị Mai Quyên, mẹ của bạn Đoàn Thu Hoài, khi đọc thư của con gái đã vừa khóc vì xúc động vừa cười vì hạnh phúc.

Thầy Nguyễn Thanh Sơn, phó hiệu trưởng Trường THPT chuyên Nguyễn Huệ, cho biết: “Ban giám hiệu hết sức bất ngờ và xúc động khi nhiều phụ huynh HS gọi điện cảm ơn nhà trường khi nhận được thư con mình. Nhà trường không chỉ giáo dục các em

(Tuổi trẻ online, Chủ nhật 18/3/2007)

Thursday, March 8, 2007

Thư gửi một người chưa biết tên!

Chào em!

Nhân ngày 8.3 chúc em luôn vui vẻ và hạnh phúc!

Em có biết bây giờ anh đang buồn và muốn nói chuyện với em nhiều lắm không! Nhưng sao khi đối mặt với en những điều anh muốn nói lại tan biến đâu mất hết, không biết nói gì với em nữa! Hy vọng em sẽ đọc được những dòng này để hiểu anh hơn!

Em có biết lúc anh vui nhất là khi nào không? Đó là lúc em cười. Nụ cười của em không còn được hồn nhiên nữa. Nó chứa nhiều lo toan, nhiều gánh nặng của gia đình. Điều đó càng làm anh thương em hơn. Mỗi lần nhìn thấy em cười là tất cả những buồn phiền của anh đều không còn.

Cho đi nghĩa là đang nhận lại. Câu nói đó thật đúng. Anh cố gắng làm em vui để thấy em cười, để anh cảm thấy được nhẹ nhàng hơn, để anh có được một cảm giác lâng lâng thật khó tả. Hãy cười thật nhiều lên nghe em.

Nhưng đôi khi ông trời thật trớ trêu. Bây giờ anh đã xa em rồi, không còn được gần em nữa, không được nhìn thấy em cười nữa. Anh biết em có nhiều thứ phải lo, thật buồn vì không được gần em để chia sẻ. Em hãy cố gắng lên nha. Hãy chờ anh...!

Thư gửi mẹ!

Chào mẹ!

Hôm nay là ngày 8.3 đó mẹ à! Đứa con bé bỏng ngày nào tặng quà cho mẹ nhân ngày 8.3 bây giờ đã lớn lắm rồi. Lạ, người ta càng lớn thì càng phải trưởng thành hơn, làm những gì hay hơn, tốt hơn. Ấy vậy mà bây giờ đúng ra nó phải gặp mặt mẹ để tặng quà, để chúc mẹ... thì nó lại ngồi đây. Mà chúc mẹ, nó cũng chẳng biết chúc sao cho đúng nữa. Chúc mẹ "sống lâu..." á, nó không thích câu nói này. Câu chúc này chỉ dành cho người già thôi, mà nó chẳng muốn mẹ già tí nào! Nó chỉ muốn mẹ trẻ mãi, mẹ mạnh khỏe mãi để mãi không rời xa nó. Bởi vậy nó rất ghét bài hát "rồi mùa xuân ấy, tóc trắng mẹ bay...". Mỗi lần nghe bài hát đó nó lại thấy buồn ghê gớm.

Mẹ, con thương mẹ nhiều lắm! Nhớ mẹ nhiều!

Sunday, March 4, 2007

Kết thúc ăn chơi rồi!!




Hì hì, vậy là mình lên thành phố, rời xa ngôi nhà thân yêu của mình "gồi"!

Công nhận là mấy ngày tết mệt thiệt. Nhưng mà mình chỉ thích mấy ngày trước tết thôi. Mấy ngày dọn dẹp nhà cửa, buôn bán lu bu, mệt muốn xỉu, còn gặp tụi bạn cứ hú rủ đi chơi, thiệt là vừa vui vừa mệt. Còn mấy ngày tết thì sao mà nó trôi qua lẹ quá, mùng 1, 2, rồi 3, mới đó mà hết 3 ngày tết rồi. Hì hì, công nhận là năm nay mình ăn tết kỹ thiệt, tới tận 15 tết mới chịu lên tp.

Ngày mùng 1 tết năm nay hơi buồn một chút, vì bà ngoại mình mất nên không còn đi thăm ngoại như mọi năm nữa. Tội nhất là mẹ mình, mình thấy mẹ buồn lắm! Nhưng cũng nhờ vậy mà cả nhà mới có dịp sum họp. Sáng cả nhà có mặt đầy đủ. Híc, năm nay lớn rồi nên "thất thu", không còn được lì xì, lại không đi ngoại nữa, thế là... đã vậy còn "lạm chi" nữa chứ, mình có tổng cộng 5 đứa cháu, mỗi đứa 50k, thế là đi đứt hết... thiệt, làm lớn cũng khổ lắm chứ!

Mùng 1 tết thấy mẹ buồn, nên quyết định ở nhà luôn với mẹ, hì bữa đó ở nhà, mở cửa bán, cũng thu được chút ít. Ngày tết công nhận người ta uống bia dữ thiệt. Cả ngày hôm đó bán gần 100 thùng bia luôn, hì hì. Vậy là không bỏ công ngày hôm đó mình ở nhà

Ngày mùng 2 tết, cùng với đám bạn thân kéo nhau lên Hà Tiên thăm vợ chồng thằng Kiệt. Thiệt sợ bà Tú luôn, hẹn 7h nhưng 6h30 mình đt tới mà vẫn còn ngủ, bó tay chị Tú luôn. Gặp thằng Phú, con Ly là vui nhất. 2 đứa nó như 2 cái loa phóng thanh, gặp là cãi nhau, đánh lộn chí chóe, vắng 2 đứa nó chắc nhóm mình buồn lắm. Hôm đó mừng nhất là được gặp lại anh Những, 4,5 rồi không gặp ảnh. Lên tới Hà Tiên, ăn uống ở nhà thằng Kiệt cả đám kéo ra Mũi Nai tắm biển. Hừ, lâu rồi không ra đây, nghe nói ở đây đã cải thiện nhiều, mà mình thấy vẫn vậy! Biển tắm gì mà có đá ngầm tùm lum hết, làm mấy đứa bị cứa đứt chân (may mà không có mình, hì hì!!) Thiệt là mất cả vui. Tức cười nhất là con Ly và Hồng Anh, 2 đứa nó chỉ đi tắm biển mà cũng bị say sóng, thiệt bó tay luôn!!! Nhưng dù sao cũng vui lắm, vì lâu rồi mình không được tắm biển, nhớ biển nhiều!

Tắm xong cả đám kéo về, về đến Rạch Giá cũng gần 9h tối, còn kéo đi ăn, uống cà phê nữa. Hì, kéo vô quán cà phề Hoàng Thắng gì đó, bị "chém" . Tội nghiệp cho chú Hùng phải trả chầu này. Vô cái quán hát nhạc sống, mà toàn nghe vịt đực lên rống, thiệt là lãng xẹt hết sức!!

Ngày mùng 3 đi họp lớp hồi cấp 3. Hì, tưởng mình già rồi, nhưng hôm đó cũng gặp một nhóm anh chị già hơn mình nữa, hì hì!!! Mừng quá!! Trưa mùng 3 đi với nhóm lên vườn cò. Thiệt hết nói, vườn cò nhưng lại ... hết cò. Cả đám gọi thức ăn xong ngồi đánh lô tô trong khi đợi. Nhưng đợi dài... cổ cò luôn mà chắng thấy thức ăn đâu hết, gọi "đường dây nóng" thì mới biết có nhầm lẫn, thức ăn vẫn chưa được làm. Cả đám ngồi nhìn nhau ngẩn tò te. Ha ha, nhớ tới hôm đó tới giờ còn thấy mắc cười nữa!! Thế là cả đám kéo về, ăn ... bún bò Huế luôn.

Tối mùng 3 cả lớp họp lại đi nhậu một chầu thiệt vui. Trung sĩ Tuấn quắc cần câu luôn (tăng 4 rồi mà không quắc cần câu mới lạ, ), thiệt tội!!!Nhậu xong cả lớp lại kéo nhau đi hát (hét), xả bia rồi mới về được chớ. 11h đêm kết thúc, ai về nhà nấy, đã vậy trung sĩ Tuấn còn rủ đi tăng nữa mới ghê, thiệt bó tay chú này luôn!

Thế là kết thúc 3 ngày tết!!