Monday, December 25, 2006

Bi mat thu ba

BÍ MẬT THỨ 3

Dám thay đổi để tạo điều kiện tốt hơn

Nếu bây giờ bạn không may mắn thì rất có thể là vì bạn đang duy trì những điều kiện, môi trường cũ sẵn có.

Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn.

Thần Gnome –

Hoàng tử của lòng đất.

Hành trình tới được khu rừng mê hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn. Như vậy, họ chỉ còn có năm ngày để tìm ra cây bốn lá thần kỳ đó. Họ không được lãng phí thời gian. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó.

Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường của mình. Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng.

Khu rừng mê hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối. Những tán lá dày đặc tầng tầng lớp lớp phủ lên nhau khiến ánh nắng mặt trời không thể nào xuyên qua được, vì thế quanh năm khu rừng trông thật u tối ngay cả lúc ban ngày. Ban đêm, khu rừng thật im lặng và lạnh lẽo một cách đáng sợ, đó đây vang lên những tiếng hú, tiếng gầm gừ của những loài thú kỳ lạ, bí hiểm. Tất cả cư dân của khu rừng mê hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ lạ vừa mới xâm nhập vào đây.

Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh, Nott – hiệp sĩ áo khoác choàng đen – đã sẳn sàng bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua, anh đã ngủ trên một chạc cây cổ thụ. Anh nghĩ:

Cây bốn lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome – Hoàng tử của lòng đất. Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả những đường hầm xuyên khắp khu rừng này. Ong ấy sẽ bảo cho ta biết cây bốn lá thần kỳ mọc ở đâu”

Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. Mất hết gần một ngày cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta.

- Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen? – thần Gnome hỏi – Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp ta suốt cả ngày nay.

Nott nhảy xuống ngựa trả lời:

- Đúng vậy. Ta được biết là trong vòng năm ngày nữa, một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này. Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất. Vì thế, ông – hoàng tử của lòng đất – chắc chắn biết nó sẽ mọc lên ở đâu. Ong là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Ong biết rõ hơn ai hết gốc rễ của từng bụi cây, ngọn cỏ. Nếu trong vòng năm ngày nữa mà cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này thì chắc hẳn là ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu.

- Hừm – thần Gnome trầm tư suy nghĩ.

Nott tiếp tục nói:

- Ông cũng như ta đều biết rằng cây bốn lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Nó chẳng có giá trì gì đối với ông hay bất cứ cư dân nào trong khu rừng này. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Ta chắc là ông biết mà.

Thần Gnome từ tốn trả lời:

- Ta biết sức mạnh của cây bốn lá thần kỳ, và đối với riêng ta – một hoàng tử của lòng đất – thì ta cũng đã có quá đủ sự may mắn rồi. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá trong khu rừng này cả. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng mê hoặc cả. Nó không thể nào mọc được ở đây. Người nào nói với nhà ngươi đều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi.

Nott nghe thế liền la lên giận dữ:

- Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid – hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã – về cái cây đó rồi!

- Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết gã Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể. Thế thôi. Vì vậy hãy để ta yên. Ta đã sống trong khu rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. Đừng làm ta mất thì giờ của ta. Nhà ngươi đi đi!

Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết định đợi đến ngày hôm sau. Cũng có thể Gnome nói đúng – vì ông ta chẳng có lý do gì phải nói dối cả – và phù thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao!

Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng của những người khi biết rằng may mắn đã không mỉm cười với họ. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: “Điều đó là không đúng”. Vì thế Nott quyết định không tin lời thần Gnome. Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau.

Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid – hiệp sĩ áo trắng – cũng có cùng suy nghĩ như Nott. Chàng cũng biết rằng Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây bốn lá. Suốt ngày dài, chàng đi hỏi thăm rất nhiều sinh vật kỳ lạ trong khu rừng xem ông ta sống ở đâu. Cuối cùng chàng cũng gặp được thần Gnome đang đứng cằn nhằn ở trước cổng một hang động khổng lồ chỉ mấy phút sau khi Nott bỏ đi.

Sid bước xuống ngựa kính cẩn lên tiếng:

- Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫm thường gọi là Hoàng tử của lòng đất không ạ?

- Đúng vậy, ta là thần Gnome đây. Ngươi muốn gì ở ta?

- Thưa ngài, có người nói với tôi rằng trong vòng năm ngày nữa một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc lên trong khu rừng này và...

Sid chưa kịp nói hết câu thì đã thấy mặt thần Gnome đỏ ửng lên như trác cà chua. Ông thở phì phò tức giận:

- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này hết. Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi. Ai nói với ngươi điều đó chắc chắn đã lầm rồi. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh chóng quay về lâu đài của mình hay đi cứu một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.

Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. “Theo lời Merlin thì cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này, còn theo lời thần Gnome thì điều này không thể nào xảy ra. Có lẽ là cả hai đều đúng. Vì thế nếu cứ tiếp tục tìm nó thì hẳn sẽ là một điều vô ích. Nếu trong những điều kiện sẵn có như hiện nay mà cây bốn lá thần kỳ không thể nào mọc lên được thì điều tốt nhất cần làm bây giờ là tìm ra những điều kiện cần thiết giúp cây bốn lá mọc được”. Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:

- Xin ngài đừng tức giận! Có phải là ngài nói rằng chưa từng có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này phải không ạ?

- Ta đã nói là CHƯA BAO GIỜ rồi mà – thần Gnome bực bội hét lên rồi quay đầu bỏ đi.

- Xin ngài đừng đi – Sid khẩn khoản – Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Tôi chỉ cần biết là vì sao mà cây bốn lá lại không thể mọc trong khu rừng này được.

- Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Chưa bao giờ có ai thay đổi, canh tác lại mảnh đầt này để làm nó thêm màu mỡ. Mà cây bốn lá thì lại cần có đất đai tươi tốt mới có thể mọc lên được.

- Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ?

- Dĩ nhiên rồi. Ngươi không biết là chỉ khi ngươi thực hiện những điều mới mẻ thì ngươi mới có thể đạt được những kết quả mới thôi sao? Nếu đất ở đây không được thay đổi thì mọi thứ vẫn sẽ như cũ và sẽ không bao giờ có cây bốn lá nào mọc lên ở đây cả.

- Thế ngài có biết là tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không?

Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Bàn tay ông chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:

- Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Nó vốn là nơi vệ sinh của các chú bò lùn mười hai chân, vì thế nó rất tươi tốt và nhiều phân bón. Ngươi có thể đến đó mà lấy.

Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân. Chàng biết là cơ hội này rất mong manh nhưng ít nhất chàng cũng đang làm một điều gì đó có thể cải thiện được tìm hình. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.

Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng. Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Nó quả thật là một mảnh đất màu mỡ, đất còn rất mới và chỉ cần nhìn sơ qua thôi cũng biết ngay là rất giàu phân bón. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt.

Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng. “Đây có thể là một nơi thích hợp đây’ – chàng thầm nghĩ. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết tất cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ – thứ đất chưa bao giờ được thay đổi – và cuối cùng phủ lên đóloại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được.

Khi xong việc, sid nằm xuống nghỉ lưng. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. Liệu đó có phải là mảnh đất mà cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể. Chỉ mấy mét đất trong cái khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong hàng ngàn cơ hội khác.

Tuy nhiên, chàng đã làm được một điều hết sức quan trọng: đó là chàng đã tạo ra một điều khác biệt, điều mà chưa ai từng làm cho khu rừng này. Nếu từ trước đếng giờ chưa hề có một cây bốn lá thần kỳ nào mọc ở đây, nếu chưa từng ai tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ta một điều khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công.

Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Chàng thấy rằng thần Gnome đã nói thật, và phù thủy Merlin cũng chẳng hề nói dối. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẩn nhau, nhưng sau khi thực hiện những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẩn đó đã biến mất. Chàng thầm nghĩ: “Trong quá khứ chưa từng có một cây bốn lá thần kỳ nào mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩa là trong tương lai nó sẽ không thể nào mọc lên được đâu. Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi.”

Sid dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong chiêm bao, chàng mơ thấy cảnh một cây bốn lá nẩy mầm từ mảnh đất nhỏ chàng vừa tạo dựng. Giấc mơ giúp chàng quên đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mĩm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc trong vài ngày tới.

Màn đêm buông xuống. Chỉ còn có bốn ngày nữa thôi.

Sunday, December 24, 2006

Some miccelaneous things!

In these days, I've received lots of message to wish for the X'mas Day. I felt much appreciate for that. However, I wonder that I, and most of you, forget our most tradition way of communication, the letter. Do you realize that nowaday we have to depend on the technologies so much. I agree that they give you more time to do another things. But day by day we forget more meaningful methods to show your interest to your relative, your friends... It would be much more happy to read a letter than to receive an email. How amazing if I receive a greeting card from you, but not an e-card!

Does anybody have the same feeling with me?

Monday, December 18, 2006

December 18, 2006- Bi mat thu hai

BÍ MẬT THỨ 2

Biết theo đuổi may mắn

Ai cũng mong muốn có được may mắn và thành công

Nhưng chỉ có một số ít người quyết tâm theo đuổi nó.

Thử thách của phù thủy Merlin

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi có một phù thủy tên là Merlin. Ong ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩa hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng. Một hôm, ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:

- Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu rồi các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. Một số đề nghị ta nên tổ chức một cuộc đấu kiếm dành cho tất cả hiệp sĩ trong vương quốc. Một số khác đề nghị tổ chức truy lùng kho báu hay đi săn thú dữ. Tuy nhiên hôm nay ta sẽ đưa ra một thử thách khác còn khó khăn hơn rất nhiều.

Các hiệp sĩ nghe thế đều rất háo hức. Merlin nói tiếp:

- Ta nghe nói rằng có một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong vòng bảy ngày tới.

Các hiệp sĩ nhìn nhau. Tiếng thì thầm trỗi lên khắp nơi. Một số người thì biết Merlin đang nói về cái gì. Một số khác thì không. Merlin ra hiệu mọi người yên lặng nghe ông nói tiếp:

- Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quà độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu. Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Nó sẽ mang lại may mắn cho người nào sở hữu nó trong các trận chiến, trong kinh doanh, trong tình yêu, trong sự nghiệp... trong tất cả mọi thứ trên đời.

Sự phấn khích dân cao trong các hiệp sĩ. Ai cũng muốn mình sẽ là vị chủ nhân của cây bốn lá thần kỳ đó. Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm:

- Cây bốn lá ở đâu? Ta thề sẽ mang về...

Một lần nữa Merlinh lại hết sức vất vả mới làm cho mọi người im lặng để tập trung nghe ông nói tiếp:

- Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà. Cây bốn lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng mê hoặc, phía sau thung lũng lãng quên. Các ngươi phải băng qua mười hai ngọn đồi mới đến đó được. Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chổ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng mê hoặc.

Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. Một không khí lặng im bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai tiếng nào. Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản. Khu rừng mê hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn rừng rậm, thú dữ. Làm sao ta có thể tìm được một có thể tìm được một các cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó. Tìm một cây kim dưới biển xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần.

Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia. Họ bực bội trách cứ Merlin vì đã đưa ra một thử thách quá khó, hầu như không thể có hy vọng thực hiện nổi.

Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai hiệp sĩ mà thôi.

- Thế nào? – Merlin hỏi – Các ngươi còn chưa về sao?

Nott – hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại, lên tiếng:

- Đây quả là một thách thức hết sức khó khăn. Dù cho khu rừng mê hoặc là vô cùng rộng lớn nhưng ta muốn tìm ra nó, ta biết những người có thể giúp được ta. Ta sẽ tìm cây bốn lá thần kỳ. Nó sẽ là của ta.

Sid – hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang suy nghĩ gì. Sid nói:

- Ta tin rằng cây bốn lá thần kỳ sẽ mang lại may mắn vô tận cho những ai sở hữu nó như những gì ông nói. Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó. Ta sẽ mang nó về đây. Ta sẽ lên đường để đến khu rừng mê hoặc.

Thế là tiếng vó ngựa dồn dập, hai chàng hiệp sĩ, một áo trắng, một áo đen, rạp mình trên lưng ngựa nhắm hướng khu rừng mê hoặc thẳng tiến, khởi đầu một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm và thú vị mà có lẽ cả hai sẽ không thể nào quên được trong cuộc đời mình.

Monday, December 11, 2006

December 11, 2006 - Some interesting idioms!

Here are some interesting idioms that I've known.

- go dutch: hợp tác xã, tiền ai nấy trả

- it's on my turn: để tôi trả (khao)

- more haste less speed: dục tốc bất đạt

- rain cats and dogs: mưa xối xả, lớn

- buy into something: believe in something

- project on sth to sb: suy bụng ta ra bụng người

- Where goes around comes around: gieo gió gặt bão

Everybody have any more interesting idioms. Don't hesitate to give it to make this list longer and longer! Okay!

Monday, December 4, 2006

18-11-2006 - I'm getting older!

Today I'm in the way back to my home town, in order to join my close friends' wedding. The spouses are both my close friends. That's why I have to come back even I'm extremely busy.


We are a group of 12  members that have known each other since we were in 6th form class and the spouses are two of them. We have maintained a closely relationship until now. We had a really really fantastic wedding. We sang, danced and drank together. However, it was too short. I had something to do, so I had to go to HCMC right after their wedding. I don't have enough time to share with them all my happiness and give them best wishes.


The fact that they got married cause me thinking so much. I do be at the age of start out a family. This really disturbed me. And do you that there was a high - school pupil called me "uncle" (chu)!!!??? Am I to such an extent that called in that way!!


 

Friday, December 1, 2006

Cách tạo ra may mắn!!!

Bạn có tin vào may mắn, và muốn tự tạo may mắn cho mình!!!???


Các bạn có biết có 2 loại may mắn: may mắn do tình cờ mà đến và may mắn do chính chúng ta tạo ra!


Loại may mắn thứ nhất ta không cần bàn tới, vì "nó" lúc nào muốn đến thì đến, làm sao mà đoán trước được!


Còn loại may mắn thứ hai!!


Bạn muốn biết cách tự tạo may mắn cho mình thì hãy từ từ khám phá nhé!!1


Bí mật thứ nhất:  http://blog.360.yahoo.com/blog-SZ0xBjw2aaOcuyEDwUmSKTaAyQ--?cq=1&p=8

Bi mat may man!


May mắn trong cuộc sống không tình cờ mà đến.


May mắn là do chính chúng ta tạo ra



  1. Cuộc gặp gỡ kỳ lạ sau bao năm tháng.

Đó là một buổi chiều xuân đẹp trời tạo công viên trung tâm. Khi ấy, Max – một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống – đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên. Đôi mắt sáng và đôn hậu của ông biểu lộ sự lắng đọng của một người người trải nghiệm và ánh lên cái nhìn của một tâm hồn rất trẻ trung. Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình. Ong ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình lại bình yên đến thế. Một buổi chiều đẹp như muôn thuở!


Đột nhiên, từ đâu đi đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max. Ông ấy là Jim – cũng khoảng tuổi Max – cái tuổi 60 nhưng lại có gương mặt trông thật khắc khổ bởi những năm tháng dãi dầu nắng mưa in đậm trên mái tóc đã bạc quá nữa, thế nhưng trong dáng đi của ông vẫn toát lên một tư thế kiêu hãnh và đầy tự trọng. Ong đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết. Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc.


Khi đưa ánh mắt sang phía người đối diện, cả hai chợt thấy có điều gì đó dường như quen lắm, gợi nên từ rất xa xăm nhưng cũng thật gần gũi.


-         Anh là Max phải không? – Ong già lên tiếng hỏi


-         Còn anh có phải là Jim không? – Max nhìn thật lâu và hỏi nhỏ với giọng ngạc nhiên khôn xiết.


-         Oi! Bao nhiêu năm đã trôi qua! – Ông lão tên Jim thốt lên.


-         Không thể nào như thế được! Thật không thể tin nổi! – Max nghẹn lời.


Họ đứng dậy ôm chầm lấy nhau.


Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo. Ngày ấy, lúc nào người ta cũng thấy hai thằng bé gầy nhom quấ quýt đùa giỡn bên nhau. Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai “đụng” tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình. Tuổi thơ nhọc nhằn, vất vả nhưng ấm áp tình bạn giữa hai người bạn nhỏ đột ngột bị gián đoạn khi cả hai vừa bước qua tuổi thứ mười.


-         Tôi đã nhận ra ngay đôi mắt xanh của cậu, Jim ạ – Max xúc động.


-         Còn tôi thì lại không thể nào lầm vào đâu được cái nhìn thẳng thắn và chân thành cậu... từ cách đây năm mươi năm vẫn không thay đổi chút nào. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua... – Jim nói giọng run run.


Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỹ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói:


-         Anh bạn cũ thân mến, giờ cậu hãy kể cho tôi nghe tình cảnh của cậu bây giờ đi... Tôi nhận thấy trong mắt cậu phảng phất một nỗi buồn lớn lắm.


Jim thở dài:


-         Cuộc đời tôi là một chuỗi dài những thất bại liên tiếp.


-         Chuyện là như thế nào?


-         Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con các gì cả. Thế là cha tôi được hưởng toàn bộ gia tài của ông chú để lại. Cha mẹ tôi không muốn mọi người biết chuyện nên đã phải đổi nhà, đổi xe, đổi cả hàng xóm lẫn bạn bè và chúng ta cũng mất liên lạc từ ngày đó.


-         Thì ra chuyện là như vậy. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy ra đến với cậu. Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không?


-         Đó là cả một gia tài khổng lồ. Ngoài tiền bạc, gia định tôi còn được thừa hưởng một nhà máy dệt lớn đang rất ăn nên làm ra. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Khi cha tôi mất đi, tôi thay ông quản lý nó. Nhưng thật xui xẻo. Mọi chuyện cứ ngày càng tệ đi như ngày hôm nay.


-         Thế chính xác chuyện gì đã xảy ra với cậu nào?


-         Trong một thời gian dài quản lý công ty, tôi đã không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nào vì mọi việc dường như diễn ra rất xuôi chèo mát mái. Nhưng sau đó các đối thủ cạnh tranh xuất hiện ngày càng nhiều và thế là lượng sản phẩm bán ra của công ty tôi bắt đầu sụt giảm. Lúc đó sản phẩm của tôi vẫn là loại tốt nhất, nên tôi nghĩ khách hàng sẽ hiểu rằng mặc dù hàng của những hãng rẻ hơn nhưng chất lượng thì không thể nào bằng công ty tôi được. Nhưng khách hàng có biết gì về các loại vải tốt hay xấu đâu. Họ cứ chuộng loại vải vừa rẻ vừa hợp thời trang hơn.


Jim ngừng lại hít một hơi dài. Thật không dễ dàng gì cho ông khi  phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này. Còn Max thì vẫn im lặng. Ong không biết phải nói gì để chia sẻ với người bạn thiếu thời trước tình cảnh này. Jim tiếp tục kể:


-         Lợi nhuận đi xuống trầm trọng nhưng nhà máy vẫn tiếp tục hoạt động. Tôi cố gắng đơn giản hóa bộ máy hoạt động, thu nhỏ quy mô làm ăn, cắt giảm chi phí đến tối đa, thế nhưng càng ngày doanh thu của công ty lại càng giảm sút. Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Tôi đã nghĩ đến việc mở một dãy cửa hàng của riêng mình và đã bỏ công nghiên cứu việc này mất gần một năm. Nhưng cuối cùng khi tôi đã có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa. Thế là tôi vỡ nợ. Tôi buộc lòng phải bán nhà máy, đất đai, nhà cửa... tất cả tài sản của mình. Tôi đã có tất cả, có những gì mà mình hằng mong muốn và cũng đã mất tất cả. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi.


-         Thế sau đó cậu làm gì? – Max hỏi.


-         Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tất cả những người đã từng sát cánh bên tôi thời hoàng kim đều ngoảnh mặt lại. Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi. Tôi làm việc hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào được lâu cả. Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho  cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. Quả thật cuộc đời tôi đã không mang lại cho tôi nhiều may mắn, mà kết cục lại bất hạnh thế này đây.


Jim không muốn tiếp tục kể thêm về chuyện mình nữa nên quan sang hỏi Max:


-         Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không?


Max mỉm cười trả lời:


-         Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào. Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống nhà tôi khó khăn như thế nào. Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm thêm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi mà nhà cậu biến mất một cách bí ẩn.


Max dừng lại, hồi tưởng một lúc rồi mới tiếp tục nói:


-         Mới đầu tôi đi rửa xe. Sau đó tôi kiếm được chân xách hành lý ở một khách sạn lớn. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Khi hai mươi hai tuổi, một cơ hội lớn đã đến với tôi.


Jim tò mò hỏi:


-         Cơ hội gì thế?


-         Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. Tôi đã dùng hết số tiền mà mình dành dụm được và chạy vạy đi vay khắp nơi mới mua được nó. Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở khách sạn sang trọnng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào. Thế là tôi chỉ làm những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiêng đồ cho khách.


Max say sưa kể tiếp:


-         Lúc đầu tôi phải vừa may vừa bán. Tôi làm việc hầu như không nghĩ, ngày cũng như đêm lẫn cuối tuần và ngày nghỉ. Năm đầu tiên công việc kinh doanh của tôi diễn ra khá suôn sẻ, vì thế tôi đầu tư nhiều hơn vào việc sản xuất túi xách với các nguyên liệu da thật và đã đi khắp nơi để tìm hiểu về cách làm ăn của những cửa hàng da khác. Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào đang dùng giỏ xách da về những điểm họ thích cũng như không thích khi dùng nó.


Max bồi hồi nhớ lại những ngày xa xưa. Ong tiếp tục:


-         Doanh thu cứ thế tăng dần lên. Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Tôi cũng luôn tìm kiếm những có hội mới ở bất kỳ nơi nào có thể. Mỗi năm, tôi luôn chỉnh sửa lại kiểu dáng để làm cho chúng ngày càng hấp dẫn hơn. Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của hôm nay sang ngày hôm sau. Tôi luôn có trách nhiệm về tất cả những việc diễn ra quanh mình. Tôi có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, thứ tư, và cứ thế... Cho đến bây giờ, tôi đã có hơn 2000 công nhân làm việc cho 20 nhà máy của mình trên khắp thế giới. Và tôi cũng giúp đỡ và chia sẽ với rất nhiều người còn khó khăn trong cuộc sống. Nói cho cùng thì mọi việc cũng đâu có dễ dàng gì. Tôi đã làm việc say mê với tất cả tâm huyết để có được ngày hôm nay và tôi tự hào với những gì mình đã đạt được.


Jim ngắt ngắt ngang lời Max:


-         Thấy chưa, cậu đã may mắn hơn tôi. Đời chỉ thế mà thôi.


Max nói to ngạn nhiên:


-         Cậu nghĩ thế thật sao? Có thật cậu chỉ đơn giản nghĩ là tôi đã qua may mắn phải không?


Jim vội trả lời, giọng ôn hòa:


-         Ồ, tôi không có ý làm cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Nhưng tôi không nghĩ sự thành công của cậu chỉ hoàn toàn là nhờ vào bản thân cậu mà thôi. Số phận chỉ mỉm cười với những ai may mắn được nó chọn. Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không?


Max im lặng, suy nghĩ một hồi lâu  rồi lên tiếng:


-         Cậu nghe này, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội mình. Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không?


-         Không – Jim trả lời nhưng không thật sự quan tâm lắm.


-         Tôi đã học được điều khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự qua một câu chuyện kỳ lạ mà người ông quá cố thường kể cho tôi nghe. Rất nhiều lần, và cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Nó luôn bên tôi trong những lúc sa cơ thất thế, lúc tôi sợ hãi, hoài nghi, mất niềm tin, thất vọng lẫn khi tôi thành công, hạnh phúc. Cũng nhờ vào câu chuyện này mà tôi đã quyết định dùng hết số tiền cật lực dành dụm suốt sáu năm để mua lại cái cửa hàng cũ kỹ đó. Câu chuyện cũng đã giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình.


Max kiên nhẫn nói tiếp trong khi Jim vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu:


-         Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai lại muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá gì đến nỗi không cần nghe một câu chuyện hữu ích nữa. Người ta thường nói: “Còn nước – còn tát. Còn sống – còn hy vọng”. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện đó.


Jim im lặng không trả lời.


-         Câu chuyện đặc biệt này đã giúp ích rất nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, ngành nghề, từ những vận động viên, nghệ sĩ, tới cả những nhà khoa học hay nhà nghiên cứu, kinh doanh, sinh viên, cho mọi người ở mọi độ tuổi. Những người thấy được sự khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự đạt được từ những kết quả ngoài mong đợi trong công việc. Nó cũng giúp nhiều người tìm được tìm được người mà họ hằng mơ ước. Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho bản thân tôi và tôi cũng đã chứng kiến sự hiệu nghiệm của nó ở không biết bao nhiêu người.


Nghe nói đến đây, Jim không thể nào còn thờ ơ được nữa. Ông nói:


-         Thôi được rồi, cậu hãy nói đi: điểm khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự là gì?


Max trầm ngâm một hồi lâu rồi mới cất tiếng trả lời:


-         Gia đình cậu đã may mắn khi bất ngờ được thừa hưởng một gia tài lớn. Nhưng sự may mắn đó lại không tùy thuộc vào chúng ta, đó là lý do tại sao nó không kéo dài lâu được. Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu. Đó mới chính là sự may mắn thật sự.


Jim nghe thế, rất lấy làm ngạc nhiên:


-         Có nghĩa là cậu không tin vào điềm may à?


-         Được rồi, nếu cậu muốn thì tôi cũng công nhận rằng sự may mắn “trên trời rơi xuống” quả thật là có hiện hữu trên đời nhưng rất ít khi nó xảy đến với chúng ta và nếu có thì cũng chẳng kéo dài được mấy. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người từng trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh như trước đây trong vòng chưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. Chính vì vậy mà ta gọi nó là sự may mắn tốt lành, là điều mà ai trong chúng ta cũng đều mong ước.


-         Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chổ nào?


-         Cậu có muốn nghe câu chuyện đó không?


Jim lưỡng lự. Nhưng rồi ông chậc lưỡi đồng ý. Dẫu sao nghe câu chuyện này ông chẳng có mất mát gì đâu. Ong cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu – đã nửa thế kỷ mới gặp lại – của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu. Đã lâu lắm rồi mới có người trò chuyện với ông như thể ông vẫn còn là một cậu bé vậy.


-         Được rồi, cậu hãy kể đi. Tôi nghe đây.



 


BÍ MẬT ĐẦU TIÊN


Hãy tạo ra những may mắn cho mình


 


Sự may mắn do tình cờ mà đến không thể kéo dài bởi vì bạn sẽ có khuynh hướng ỷ lại và trông chờ vào may mắn tiếp theo mà không muốn làm gì hết.


Sự may mắn do chúng ta tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ ở với chúng ta lâu dài.