Sunday, August 26, 2007

Chia sẻ

Bài này trích từ blog của anh lamise97 , rất cám ơn bài viết của anh!

Ắt hẳn bạn nào đã có chơi game online đều biết từ này: "Del char" - xóa nhân vật. Khi chơi game, bạn sẽ phải xây dựng nhân vật của mình bằng cách rèn luyện những skill, tăng những chỉ số cần thiết để nhân vật của mình ngày càng mạnh hơn. Nhưng khi bạn rèn luyện skill sai hướng, tăng những chỉ số không phù hợp, nhân vật bạn trở nên yếu xìu, không bằng ai và nếu bạn không còn cách nào để khắc phục, bạn phải del char để luyện lại từ đầu.



Cuộc đời thực cũng như Game. Bạn cũng phải bắt đầu từ con số 0, không ngừng học tập, rèn luyện để nâng cao khả năng của mình. Bạn hiểu được rằng "Sự học như bơi ngược dòng sông, không tiến ắt sẽ lùi". Bạn luôn tự ép bản thân mình phải luôn phấn đấu, nỗ lực, không ngừng học tập rèn luyện để phát triển. Nhưng có bao giờ bạn nhìn lại và nhận thấy rằng những nỗ lực của mình chỉ để tạo cho mình cảm giác yên tâm rằng mình vẫn đang tích cực rèn luyện, vẫn đang cố gắng "bơi"... Và bạn cũng nhận ra rằng mình đã thua sút những người đã cùng bắt đầu với mình.


Bạn tự hỏi mình tại sao? Mình đã không ngừng rèn luyện. Mình đã phát triển rất nhiều so với trước đây. Và thật sự là khả năng của bạn đã tăng rất nhiều. Bạn có thêm nhiều skill, "chỉ số" của bạn cũng rất cao. Nhưng bạn không thành công như những người khác...


Quay lại môi trường Game, chắc bạn đã có câu trả lời. Đó là vì những chỉ số mà bạn lựa chọn tăng và những skill mà bạn chọn học không phù hợp với bạn, hay nói một cách khác là những kỹ năng đó không giúp ích được nhiều cho bạn, không phát huy được hiệu quả tối đa trong hoàn cảnh của bạn.


"The world is big and there 're a lot of things to be done" Có rất nhiều đường để phát triển. Có rất nhiều thứ cần phải học. Bạn cần phải lựa chọn những thứ phù hợp với mình rèn luyện. Bạn học những cái bạn cần chứ không phải là những thứ mà bạn thích hoặc học đại cái gì đó. Bạn cần phải có kế hoạch rèn luyện bản thân và một chút "kỹ luật" để theo đuổi kế hoạch đó. Nếu bạn không có kế hoạch hoặc kế hoạch của bạn sai, bạn sẽ có nhiều khả năng có kinh nghiệm "del char".


Trong cuộc sống thực, "del char" là điều không thể. Khi đi sai đường, bạn không thể reset để đi lại mà bạn phải đi thêm một đoạn đường dài để quay lại, thậm chí có thể dài hơn con đường mà bạn đã đi (trường hợp đường một chiều ). Đó là cái giá bạn phải trả. Vì vậy, tốt hơn hết là bạn nên dành thời gian để xây dựng cho mình một kế hoạch phát triển một cách nghiêm túc.


Mỗi người đều có những năng khiếu, tính cách, sở thích riêng. Vì vậy, bạn nên xây dựng kế hoạch theo con tim và thực hiện bằng cái đầu. Mơ ước và tham vọng chính là những nguyên liệu đầu vào không thể thiếu để bạn xây dựng kế hoạch...

Saturday, August 11, 2007

Một ngày vui

Hôm quá đúng là một ngày cuối tuần vui và có ý nghĩa. 6h sáng sớm phải dậy rồi. Híc, có 2 ngày cuối tuần để nướng hà, mà phải lết cái thân tàn để bắt xe buýt vào thành phố, có hẹn đi bơi với đứa bạn. Hì, nhưng cũng không bỏ công! Bơi xong thấy khỏe cả người! Mà mắc cười nhất là 2 thằng đi bơi, vừa xuống hồ thì 2 đứa run cầm cập , ặc, sáng đó trời thì nắng đẹp lắm, mà chẳng hiểu sao nước hồ lạnh ngắt! Hai đứa làm vài vòng một hồi mới hết lạnh! Cái cảm giác đi bơi buổi sáng mới tuyệt làm sao!

Bơi xong cũng khoảng 9h, 2 đứa đi ăn sáng, rồi hú thêm vài đứa bạn đi uống cà phê (mấy cái thằng này á, lười lắm, rủ đi bơi bảo thức không nổi "Thôi khi nào mày bơi ra thì rủ tao đi uống cà phê!", thiệt bó tay luôn!). Bạn bè lâu ngày gặp lại cũng có nhiều chiện 8 quá, hà hà! Nói đủ thứ về công việc, kế hoạch cho tương lai... Nhờ thế mà mình thấy mình còn thua sút bạn bè nhiều quá, phải cố lên thôi! Cám ơn những người bạn của tôi.

13h30 hội 8 kết thúc! Nhờ "1 đứa xe ôm" (hí, cái này nói nhỏ, thằng bạn mà nghe đc chắc nó chửi chết, hehehe ) đưa ra đón xe buýt về nhà. Nhớ tới cái zụ laptop của ông anh. Hú ổng chạy ra! 2 anh em lượn 1 vòng Nguyễn Kim. Trời, cái NK này nó chưng hàng đẹp bà cố, nhìn zô là muốn mua liền, nhưng rốt cuộc chưa mua (he, khoảng đầu tư lớn mà lị, phải cân nhắc cho kỹ chớ!). Sau đó định đi về, vừa bước ra khỏi cửa NK thì cuồng phong nổi lên, haha, chắc ông trời chưa muốn cho dìa! Trở vô lượn lờ tiếp! Dân ở đây giàu ghê, trời mưa thì mặc trời mưa, nó móc phone ra, 1 lát sau có chiếc xe hơi tới, rước nó đi, bọn này sướng thật! (Hy vọng là bọn nó trên đường về sẽ không gặp mấy cái cây bất ngờ gãy nhánh hay ngã trúng, hehe , cho chừa cái tội "giàu", khà khà)

Buổi tối lại tiếp tục một cuộc ăn chơi, đi dự sinh nhật 1 đứa bạn. Vui quá trời! Phải đi làm ráng dành tiền mua cái máy ảnh để ghi lại những lúc này dìa khoe với bà con mới được. Tiếc là xe buýt 9h đã hết. Mình phải rời cuộc zui sớm, tiếc đứt ruột, híc híc. Về nhà xong còn quyến luyến nhắn tin cho vài đứa hỏi han nữa!

Túm lại là một ngày ăn chơi từ đầu đến cuối! Nhưng vui và bổ ích! Khà khà. Thanks, my friends!

Mình sợ một ngày nào đó sẽ mất đi nhiệt huyết, mất đi tuổi trẻ, sức lực thì chắc sẽ buồn lắm, nên rất cám ơn những người bạn đã lên dây cót cho tôi, giúp tôi có thêm động lực để sống, làm việc và làm việc nhiều hơn!

Sunday, August 5, 2007

Tự do tài chính

Bài này copy từ 1 blog của người quen, muốn chia sẻ với mọi người:

Nếu bạn nghĩ rằng con đường dẫn tới an toàn tài chính của bản thân bạn là như thế này….

Đến trường, tốt nghiệp, có công ăn việc làm tại một công ty tốt, tiết kiệm để chuẩn bị cho việc nghỉ hưu sau này, du lịch và tận hưởng những tháng năm vàng ngọc của mình….

…. Thì có lẽ bạn sẽ bị bất ngờ lớn, một bất ngờ mà nó chỉ xảy ra khi mọi thứ đã quá muộn.

Bất ngờ đó chính là…chỉ có khoảng 5% số người theo cách trên có thể nghỉ hưu một cách sung túc, không lo âu gì về tài chính.

Con số đó có gây sốc cho bạn không vậy?

95% số người còn lại - những người có dự định tốt đẹp cho tương lai của mình, làm việc chăm chỉ, không dám lơ là – thì nay phải nghỉ hưu và sống dựa vào những đồng lương hưu ít ỏi hay sự hỗ trợ từ phía gia đình, người thân của họ.

Nếu bạn không tin điều đó, thì bạn hãy nhìn lại xung quanh mình mà xem. Hãy nhìn những người bạn biết đã nghỉ hưu hay sắp nghỉ hưu ấy. Bao nhiêu người trong số họ là an toàn về tài chính? Và nếu bạn biết được bất cứ người nào đã đạt được tình trạng an toàn về tài chính thì họ thường là những người làm chủ, có công ty riêng.

Và trừ khi bạn là một trong số những ca sĩ nổi tiếng, con của những tỉ phú, được thừa hưởng tài sản khổng lồ từ trên trời rơi xuống,…nếu không thì bạn chỉ có một cách để được tự do về tài chính, đó là LÀM CHỦ (Be your own boss).

Điều này nghe có vẻ như là phải có một núi công việc phải hoàn thành, bạn nhỉ.

Đúng vậy, có rất nhiều điều bạn phải học hỏi và luyện tập. Nhưng với sự phát triển của công nghệ ngày nay thì điều đó trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Kế hoạch cũ trong thời đại mới:

Trong những năm đầu của thế kỉ 19, có một phần nhỏ số người đạt được tự do tài chính nhờ đi làm và sống tiết kiệm. Họ làm việc khoảng 40 năm hay nhiều hơn, chắt chiu dành dụm, và nghỉ hưu ở tuổi 65 với nhiều tiền rủng rỉnh trong túi.

Đây là kế hoạch vì mục tiêu giàu có và sung túc được mọi người tán thành và thực hiện trong suốt thể kỉ 20, nhưng có một vấn đề rõ ràng mà hầu như không ai thảo luận, hay nói đúng hơn là không dám thảo luận. Đó là vấn đề về TUỔI THỌ.

Đến cuối thể kỉ 20, giữa những năm 1980 và 1998, khi mà tuổi thọ trung bình của thế giới đã tăng lên, thì mọi người cũng chỉ mong là mình có thể sống được đến tuổi 67 mà thôi. Bạn làm thử một phép tính nhỏ xem Đúng vậy, bạn chỉ có 2 năm (67-65 = 2) để tận hưởng những thành quả mà mình đã làm ra trong suốt cuộc đời làm lụng và tiết kiệm vất vả.

Nếu bạn hỏi tôi thì tôi sẽ nói đó không phải là một kế hoạch tốt. Rốt cuộc thì sống tiết kiệm cả đời để rồi chỉ có một khoảng thời gian ngắn ngủi mà tận hưởng thì có nghĩa lí gì.

Đến bây giờ, thời kì đầu của thế kỉ 21, khi mà tuổi thọ trung bình đã tăng lên, thì cái kế hoạch cũ kĩ kia mà tôi hay gọi là kế hoạch 40-40-40 (Làm việc 40h/ tuần trong 40 năm để rồi nghỉ hưu với 40 triệu đồng trong tài khoản ngân hàng) coi ra vẫn còn nguyên hình hài và ảnh hưởng tới hàng triệu triệu người. Tôi không biết về bạn, nhưng tôi yêu cuộc sống này, tôi yêu cuộc sống của tôi. Do đó tôi sẽ không làm việc cho một “man” nào 5 ngày hay nhiều hơn trong một tuần suốt cả cuộc đời để rồi luôn luôn sống trong hy vọng là mình sẽ không quá già hoặc đừng có bị bệnh để mà vui thú với vài năm ngắn ngủi cuối đời.

Saturday, August 4, 2007

Sạch sẽ

Chà chà, hôm nay vừa dọn phòng, đúng là cái cảm giác "lao động là vinh quang", hì hì, nhìn căn phòng sạch sẽ, sướng con mắt .

Ghét mấy con nhện ghê ghớm, nó xây dựng cả vương quốc trong phòng mình. Nhìn căn phòng tưởng là nhà hoang không hà, híc híc. Mình phải mở chiến dịch "quét sạch, diệt sạch" mấy con nhện! Nhìn lũ nhện con, nhện cha, cháu, chắc... lúc nhúc chạy làm mình liên tưởng tới phim người nhện quá, ặc ặc, lỡ mà con nào nó châm mình cái thì không biết có bị thành "hiệp sĩ nhện" không nhỉ, haha! (híc, còn bác nhện nào xót lại thì tha cho em nha)

Sáng nay đi siêu thị Metro, thiệt tỡn luôn. Ai đừng có dại mà đi siêu thị vào ngày chủ nhật nha, đặc biệt là Metro đó. Chỉ toàn cảnh chờ và chờ thôi! Đầu tiên là chờ vô gửi xe. Gửi xe xong tưởng thoát nạn rồi, ai dè vô lấy cái xe đẩy lại... chờ tiếp tập 2, kinh khủng hơn là cái cảnh chờ tính tiền. Tổng thời gian chờ hết hơn 2/3 thời gian đi siêu thị rồi, chưa kể cái cảnh vô đó chen chúc nữa!