Saturday, March 17, 2007

Yêu thương không bao giờ muộn!

Nhân đọc một bài trên báo Tuổi trẻ, post lên cùng chia sẻ với mọi người:

Người mẹ của bạn Phùng Thị Như Ngọc đã ứa nước mắt xúc động khi bất ngờ nhận được những dòng chữ tâm tình của con gái.

Không chỉ người mẹ của Như Ngọc, nhiều bà mẹ có con học lớp 11PT3 và lớp 11 chuyên sử Trường THPT chuyên Nguyễn Huệ (Hà Tây) cũng đã nhận được thư con với những dòng tình cảm yêu thương như thế.

“Tôi chỉ muốn các em nói ra những tình cảm thật lòng với người mẹ của mình. Tôi cũng nói cho các em biết điều này không chỉ có ý nghĩa với mẹ, mà còn thể hiện ơn nghĩa sinh thành” - cô Thúy Anh - giáo viên bộ môn tiếng Anh của lớp 11PT3, và 11 chuyên sử, tâm sự. Vậy là một tiết học của hai lớp trên trong một buổi chiều được cô Thúy Anh dành cho học trò mình suy nghĩ, viết về “những tình cảm, kỷ niệm đáng nhớ nhất của em với mẹ”.

Ngay buổi tối hôm đó, cô Thúy Anh là người khóc đầu tiên khi đọc những dòng chữ học trò mình viết. Làm sao không xúc động được khi HS của mình có thể viết: “... Mẹ không phải là một cô giáo, một bác sĩ, một công nhân viên chức như bao bà mẹ khác. Mẹ của con là một nông dân chân lấm tay bùn, mẹ thô ráp và chẳng quen nói những lời yêu thương. Nhưng con vẫn biết mẹ yêu con nhất trên thế giới này”.

Khi đọc đến bức thư của HS Hoàng Mai Phương, lớp 11 chuyên sử, cô cũng hiểu tại sao đôi mắt của em lúc nào cũng buồn và dường như chỉ chực khóc: “Mẹ. Bố mất sớm từ lúc con học lớp 7. Ngày ấy con còn rất nhỏ nhưng con vẫn biết mẹ đau đớn từng nào... Ngày nào con và em cũng ngồi cửa đợi mẹ đi làm đồng về. Có khi 8g tối mẹ mới về làm chúng con lo lại mất mẹ... Giá như con lớn hơn một chút...”. Ngay lập tức cô Thúy Anh nghĩ rằng những người mẹ sẽ rất vui khi đọc được những dòng chữ yêu thương này của con mình. Những tâm tình ấy cô nghĩ sẽ không bao giờ muộn. Thế là cô cẩn thận ghi địa chỉ nhà từng em gửi đi...

Những dòng chữ lúc non nớt, lúc già dặn nhưng đều giống nhau đến kỳ lạ về sự chân thành của người con gửi đến mẹ. Hơn thế, hẳn nó khiến nhiều người mẹ suy nghĩ. Thư của em H.T. lớp 11 PT3: “Mẹ đã phải dành nhiều thời gian với cuộc sống mà có lúc mẹ sao nhãng gia đình và ít chăm sóc chúng con. Nhưng mẹ yên tâm, chúng con không trách mẹ đâu. Đừng bao giờ rời xa chúng con, mẹ nhá!”.

Có bức thư nhắc lại những kỷ niệm hết sức ngây thơ nhưng tràn đầy yêu thương với người mẹ: “Con thật hạnh phúc khi tặng mẹ món quà năm lớp 5. Để mua được chiếc khăn tặng mẹ, con đã nhịn ăn sáng cả tháng trời. Nhưng chẳng thấm vào đâu so với mẹ, mẹ nhỉ! Để nuôi con, mẹ chắc đã phải nhịn nhiều hơn thế”.

Chị Cao Thị Mai Quyên, mẹ của bạn Đoàn Thu Hoài, khi đọc thư của con gái đã vừa khóc vì xúc động vừa cười vì hạnh phúc.

Thầy Nguyễn Thanh Sơn, phó hiệu trưởng Trường THPT chuyên Nguyễn Huệ, cho biết: “Ban giám hiệu hết sức bất ngờ và xúc động khi nhiều phụ huynh HS gọi điện cảm ơn nhà trường khi nhận được thư con mình. Nhà trường không chỉ giáo dục các em

(Tuổi trẻ online, Chủ nhật 18/3/2007)

2 comments:

  1. Người mình nói chung ít khi nói những lời yêu thương với người thân (cái này là do mình rút ra từ bản thân, không biết có đúng không nữa!).
    Mình thấy đây cũng là một cách hay để nói lời yêu thương với bố mẹ, người thân. Đừng chần chờ nữa, bạn ơi!

    ReplyDelete
  2. Một ý hay. Đ thấy rằng dường như ta thường e dè khi phải trực tiếp thổ lộ. Chỉ có như thế này mới có the bày tỏ hết dc.

    ReplyDelete